Trang Chủ / Tâm sự thầm kín của người đàn bà nghiện chuyện ấy

Tâm sự thầm kín của người đàn bà nghiện chuyện ấy

Người ta nói nếu bất ngờ phải trả lời cho câu hỏi ‘Bạn có hạnh phúc không’, thì đến 80% sẽ thẫn thờ ít nhất 10 giây, bởi vì bản thân họ chưa bao giờ có ý niệm về hạnh phúc, hoặc băn khoăn rất nhiều về nó.

Tôi cũng vậy, khi nhất quyết trở về nhà sau những phút giây mặn nồng với người tình vào tối qua, anh ấy đã hỏi tôi: ‘Nếu em hạnh phúc thì sao giờ này em lại ở đây’.

Đúng là rất khó để định nghĩa thế nào là hạnh phúc khi bản thân tôi luôn bị giằng xé giữa tình yêu chân thành với chồng, với con và những đam mê không thể tách rời về thể xác.

Chắc tôi là một trường hợp khá đặc biệt, vì từ sau khi sinh con thứ 2, tôi gần như bị những cơn thèm muốn xác thịt chi phối. Tôi có cảm giác mình bị nghiện tì n h d-ụ c và còn nghiện nặng nữa là khác.

Cũng xin chia sẻ với mọi người là tôi cũng là người có ăn có học và quá khứ rất lành mạnh. Tôi kết hôn năm 26 tuổi, yêu trước đó 2 năm nhưng không hề vượt rào trước khi cưới. Chúng tôi gìn giữ cho nhau đến tận đêm động phòng và thậm chí còn phải mất đến 2 ngày mới thực sự làm được ‘chuyện đó’.
Rồi 7 năm sau, khi con gái lớn đã vào lớp 1, tôi cũng không hề quá đam mê tì-n h d-ụ c, đôi khi cả tháng nếu chồng không có động thái gì tôi cũng mặc kệ luôn.

Ấy vậy mà sau khi sinh con trai thứ 2, đột nhiên tôi thèm chuyện đó vô cùng. Suốt ngày đêm, đầu óc tôi chỉ nghĩ đến chuyện thỏa mãn tình dục. Mới đầu, tôi chỉ nghĩ đến khiê u khí ch chồng mình, nhưng anh ấy vốn là người không quá ham hố nên chuyện đó không đậm đà chút nào.

Đã thế muôn năm như một, anh ấy chỉ có mỗi bài ‘trai trên, gái dưới’ và kết thúc. Tôi có cố ý làm khác đi thì anh nhìn tôi với ánh mắt dò xét. Có lần, tôi mặc chiếc váy ngủ mới mua và đi giày cao gót, anh nhìn rồi bảo ‘Em không khiêu khích được người khác nên phải về dụ dỗ chồng à?’.

Câu nói đó của anh làm tôi uất ức vô cùng và tự nhiên đúng lúc đó tôi lại nghĩ đến một người đàn ông khác, ở gần nhà, anh ta luôn tỏ ra ha m muốn tôi vô cùng.

Sáng hôm sau, tình cờ chúng tôi gặp nhau trong cầu thang máy, tôi đã cố tình có cử chỉ khê u gợi và sau đó bắt được tín hiệu của tôi anh ta đã kéo tôi về phòng riêng của anh ấy.

Nói thêm là anh này gần 40 tuổi và chưa có vợ, nghe nói cũng có vài cô bồ nhưng chuyện chưa đến đâu. Nói thật là tôi không quan tâm đến chuyện anh ta yêu ai, vì bản thân tôi cũng đâu có yêu thương gì người đàn ông đó, tôi chỉ gắng tìm ở anh những điều mình cần.

Ở đó, lần dầu tiên trong đời tôi chạy đến cuối của cảm giác thỏa mãn về xác thịt và biết thế nào là lên đỉnh thực sự.

Sự việc tiếp diễn được vài tuần thì tôi chủ động dừng lại, vì thấy áy náy với chồng và sợ chuyện bại lộ bởi xảy ra quá gần nhà. Anh ta cũng không nài ép, vì cũng chẳng đến với tôi bởi tình yêu. Giờ thỉnh thoảng gặp lại, cả hai cũng có nhấm nháy nhưng chuyện đó không xảy ra nữa.

Trong thời gian ấy, cơn thèm muốn của tôi không hề giảm xuống và nó khát cháy đến mức tôi tiếp tục tìm kiếm cơ hội giải thoát bản thân khỏi sự tù túng đến rạo rực cả người.

Và tôi đã đến với anh, người tôi quen trong chuyến đi công tác nước ngoài. Anh là doạnh nhân, đã có vợ con và cũng có cả người tình. Anh thành đạt và phong độ, hơn tôi 5 tuổi. Chúng tôi có 5 ngày tuyệt vời ở Mỹ và sau đó là triền miên những ngày khác tại Việt Nam.

Ở anh, tôi không chỉ tìm thấy những khao khát vô bờ mà còn là một người bạn tâm giao. Chúng tôi chia sẻ với nhau tất cả, không giữ lại chút bí mật nào. Tôi tin anh là ‘gã đểu’ thẳng thắn và điều đó vô tình lại hợp với bản năng hoang dã trong tôi.

Lạ lùng là sau từng ấy thời gian có ‘quan hệ’, chúng tôi chưa bao giờ nói đến một chữ yêu. Có thể, từ sâu thẳm, anh và tôi đều biết mình cần gì, muốn gì và nên dừng lại ở đâu.

Anh có thể cởi mở với tôi về chuyện cả hai chúng tôi có thể đều đang nghiện se–.x. Ra nước ngoài nhiều anh đã từng được tư vấn và biết rằng mình bị se–.x. chi phối nhiều trong cuộc sống.

Cụ thể thì tôi cũng cảm thấy điều này. Ví dụ như khi mệt mỏi trong công việc, khi bị sếp mắng, khi gia đình có chuyện, tôi đều muốn được làm ‘chuyện đó’ để giải tỏa stress…

Hiện giờ thì hai chúng tôi đều đang rất ổn, nhưng tôi chỉ lo nhất một ngày nào đó chuyện sẽ không còn là bí mật nữa và cả hai sẻ phải hối hận với những gì mình đang làm.

Mặc dù, có thể đó là một căn bệnh khó chữa như bất cứ chứng bệnh nào trên đời. Nhưng cũng chẳng biết làm sao vì với tôi giờ mọi việc đang rất rối bời, hành động của tôi không thể làm theo lý trí được nữa, nó bị bản năng chi phối và kiểm soát.

Tôi thực lòng không muốn đẩy sự việc đi xa đến thế này, nhưng tôi không kìm được lòng mình và cũng không biết có giải pháp nào phù hợp hơn. Thôi thì cứ để sự đời trôi đi vậy…

Theo Đất Việt

Bình Luận